Thứ Năm, 3 tháng 2, 2011

Có một cành mai hoa vài nụ/ Gọi mùa xuân lặng lẽ bên thềm/ Có một ông già bên cháu nội/ Nghe lòng mình hoa bướm thắm êm...

Gửi Nguyễn Tôn Nhan

Nguyễn Tôn Nhan. Sáng nay nghe tin mày bị tai nạn, đã bỏ hành tinh này. Tết lang thang nơi đâu?

Tao đã trở lại Sài Gòn sáu, bảy năm rồi. Nhưng không một lần đến mày. Cuộc đời đã chà xát, đày đoạ tao quá, tâm hồn tao quá đổi thay, và tao ngại cái nhậu của mày, nên không đến. Có lẽ đã tệ qúa với mày.

Tao vẫn còn nhớ bao nhiêu chiều ngồi Kim Sơn, Hà Nội, Mai Hương...với mày, để nhìn các bóng hồng đi qua. À, trường túc! À, tiểu yêu! Ê, hồng diện, đa mi và rất à la mốt!

Bây giờ thì không còn Thánh ca nào nữa, bởi mày đã lang thang ở tinh cầu khác. Chắc Yên Đài ở Mỹ, Nguyễn Nho Nhượng (ở đâu không biết) và Nghiêm Xuân Chương (nơi nào) đều biết tin mày ra đi. Và tao - Mây Ngàn Phương...

Mày bỏ hành tinh này sớm quá đấy. Bình thản và "không hy vọng" nhé! Vĩnh biệt!

30 tháng chạp, Canh Dần

Xuân hoài hương

Mùa xuân về lạnh góc trời
Gió rung nghiêng ngã lá rơi ngại ngùng
Nắng vàng rơi vãi mông lung
Hoa mai nở chậm để không phụ người
Nhớ quê nặng trĩu bùi ngùi
Hội An vẫn thế, muôn đời cổ xưa
Ta về lòng đượm thu mưa
Phong sương cho lắm cũng vừa xót xa
Ngày xuân vàng vọt chưa nhà
Xa xôi đâu lắm cũng đà nặng vai
Em còn săn sóc gốc mai
Sân nhà chớm nở đúng ngày đầu năm
Em còn tha thiết trăng rằm
Ngây thơ với tuổi trăm năm với người
Bây giờ tản mát muôn nơi
Thời gian gậm nhấm hết thời thanh xuân
Ta còn chút nhớ mông lung
Hoài thương ngày cũ trên vùng hoa bay
Thôi em vọng nhớ một ngày
Vàng rơi ngập lối trong tay với người.

Buôn Mê Thuột, mùng 1 tết Tân Mão

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Nam Khương

Sau lần Nam Khương kể chuyện cho ông nội nghe qua điện thoại, ông nhận ra con lớn thêm một chút. Hôm thứ bảy vừa rồi, con và gia đình xuống thăm ông nội bệnh, con lanh lẹ hơn, hoạt bát hơn, ông nội rất vui.

Ông nội thương con như chị Tâm, nhưng ông nội hơi bất công với con. Ông đã viết cho chị Tâm gần hai tập "Bước đi vui vẻ", có lẽ do ông bà đã sống với chị Tâm một năm đầu đời. Theo dõi từng bước đi, giấc ngủ, cái ăn ở khu tập thể Bưu điện BMT. Khi con ra đời, ông bà chỉ lên thăm con vài ngày rồi trở về Sài Gòn vì bà nội đang bệnh.

Lần này ông bệnh, con về thăm một ngày rưỡi, 2h chiều CN ra sân bay TSN để về lại nhà. Trong thời gian vui với ông bà và hai cô, con đã vẽ và để lại 3 bức tranh 30x40 chì sơn trên giấy trắng, trong đó có tấm vẽ bánh Sinh nhật tặng cô Nhol. Nhã Tâm thì vẽ một bức 30x40 và một bức 24x36. Thế là các cháu của ông siêu quá rồi. Ông đã nhìn con biểu diễn bằng cả hai tay hai màu, tô thật nhanh.

Những bức tranh vẫn treo trong phòng - luôn có sự hiện diện của các con.

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Những ngày tháng ở Thiện Ngôn

Nếu sau này có người hỏi
những ngày tháng ở Thiện Ngôn
Ta sẽ ôn tồn
đốt thời gian bằng những giờ ngồi dài trong quán nhạc
Quán nhạc của rừng làm bằng bao cát
với chúng mày, thằng Đoàn, thằng Hiệp, thằng Hưng
để nhớ để thương để mơ từng dòng quá khứ
nẻo đi về phương ấy
những hận thù bưng bít hôm nay
Với cuộc đời như khói thuốc biển khơi
Với bè bạn mắt ánh lên niềm khát vọng
Thanh bình yêu thương ánh sáng
Quê hương mình thao thức hai mươi mấy năm
Ôi Việt Nam oằn oại dưới trăng rằm
Chân thật lắm vẫn làm tên đao phủ
Vẫn làm chính nhân không phủ dụ

Nếu sau này có người hỏi
Những ngày tháng ở Thiện Ngôn
Ta sẽ ôn tồn
Đốt tuổi trẻ theo thời gian sầu hận
Đốt cuộc đời bằng từng chuyến ba lô
Chết cả mảnh hồn với năm tháng âu lo
Tim băng giá linh hồn chiều vắng mặt
Ta vẫn thầm mong không một thằng ngã gục
Dẫu chông gai vất vả
Dẫu khói lửa bập bùng
Hỡi chúng mày, thằng Đoàn, thằng Hiệp, thằng Hưng

Nếu sau này có người hỏi
Những ngày tháng ở Thiện Ngôn
Ta sẽ ôn tồn
Xin cho tôi ly nước
Để soi mặt mình
Để nhớ tha nhân

1972

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Xuân đoàn tụ

Bảy mươi tư tuổi vẫn mỉm cười

Vì đời đầy ắp những niềm vui

Cháu con về cả xuân đoàn tụ

Chắp cánh cho đời sống thắm tươi

 

Xuân đến xuân đi xuân vẫn đẹp

Tuổi chồng chất tuổi vẫn yêu đời

Cây nhà ấm cúng hoa mai rộ

Rơi rụng bên thềm điểm nét vui

 

Ta có ba con với vợ hiền

Và hai cháu nội tuổi hồn nhiên

Tiếng cười luôn sáng trong hoan hỉ

Nở thắm như hoa chả ưu phiền

 

Năm nay vừa chạm bảy mươi tư

Mà đời vẫn tưởng tuổi bốn mươi

Ai về qua ngõ long lanh mắt

Xin hẹn mai này xuân thắm tươi

Chiều 30

Nắng vàng trải khắp phố phường

Rung rinh cây cỏ ven đường phố cao

Ta đi lòng cũng dạt dào

Nghìn năm xưa xin vẫy chào hôm nay

Mùa xuân chim én cao bay

Hoa mai vàng rừng heo may vội vàng

Gió vờn vạn thọ cưu mang

Cúc hồng dày đặc trên đường phố hoa

Thênh thang thược dược vào nhà

Đứng bên dạ lý như là hờn nhau

Lạc loài ly cũng mời chào

Hương thơm đậm đặc lao xao phong trần

Em đi về nẻo phân vân

Nghiêng màu xanh tóc tần ngần bến xuân.